Quản lý điểm đến du lịch bền vững - Một số vấn đề lý thuyết và gợi ý quản lý
Tóm tắt: Để điểm đến du lịch phát triển một cách bền vững, các tổ chức quản lý điểm
đến du lịch cần hướng tới việc phát triển điểm đến bền vững ở cả ba trụ cột kinh tế, xã hội và
môi trường nhằm đảm bảo hài hòa lợi ích của các chủ thể tham gia hoạt động du lịch, không
làm tổn hại đến khả năng đáp ứng nhu cầu về du lịch trong tương lai. Một số gợi ý cho việc
quản lý điểm đến du lịch bền vững bao gồm: nâng cao nhận thức về du lịch bền vững, bảo
tồn các giá trị tự nhiên và văn hóa, giảm thiểu tác động của tính thời vụ trong hoạt động du
lịch. giảm thiểu tác động tiêu cực tới môi trường từ hoạt động du lịch, nâng cao sự hài lòng
của du khách, tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương vào hoạt động du lịch
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Tóm tắt nội dung tài liệu: Quản lý điểm đến du lịch bền vững - Một số vấn đề lý thuyết và gợi ý quản lý
phát triển các sản phẩm du lịch dành cho du khách. (Nguồn: UNWTO, 2007) Theo mô hình này, vai trò của các tổ chức quản lý điểm đến du lịch là làm việc với các đối tác và xây dựng một kế hoạch quản lý điểm đến nhằm: - Chào mừng, phục vụ và mang lại sự hài lòng cho khách du lịch trong quá trình lưu trú tại điểm đến; - Xây dựng một ngành du lịch thịnh vượng, mang lại nhiều lợi ích kinh tế cho địa phương; - Thu hút sự tham gia và mang lại lợi ích cho cộng đồng địa phương; - Bảo vệ và củng cố các giá trị tự nhiên và các giá trị văn hoá bản địa. Mô hình này cũng được sử dụng để kiểm tra nhanh mức độ bền vững của các kế hoạch quản lý điểm đến du lịch. Theo đó, bốn câu hỏi sẽ được đặt ra nhằm kiểm tra mức độ bền vững, đó là: - Các hoạt động này sẽ ảnh hưởng đến du khách như thế nào? - Các hoạt động này sẽ ảnh hưởng đến các tổ chức kinh doanh du lịch như thế nào? - Các hoạt động này sẽ ảnh hưởng đến cộng đồng địa phương như thế nào? - Các hoạt động này sẽ ảnh hưởng đến môi trường tự nhiên/ nền văn hóa bản địa của điểm đến du lịch như thế nào? Nếu không thể đưa ra câu trả lời tích cực cho cả bốn câu hỏi trên thì sự cân bằng lợi ích giữa các yếu tố kinh tế - xã hội - môi trường chưa được đáp ứng và vì thế, các hoạt động được đề xuất trong kế hoạch chắc chắn không đảm bảo tính bền vững. Do đó, song song với việc lập kế hoạch, các nguyên tắc phát triển du lịch bền vững luôn cần được xem xét trong suốt quá trình quản lý điểm đến để đảm bảo tính bền vững của các hoạt động du lịch tại điểm đến. Trong đó, nguyên tắc phát triển du lịch bền vững được quy định rất rõ trong Điều 4 Luật Du lịch Việt Nam 2017: - Phát triển du lịch bền vững, theo chiến lược, quy hoạch, kế hoạch, có trọng tâm, trọng điểm. - Phát triển du lịch gắn với bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa dân tộc, 55Nghiên cứu trao đổi ● Research-Exchange of opinion tài nguyên thiên nhiên, khai thác lợi thế của từng địa phương và tăng cường liên kết vùng. - Bảo đảm chủ quyền quốc gia, quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội, mở rộng quan hệ đối ngoại và hội nhập quốc tế, quảng bá hình ảnh đất nước, con người Việt Nam. - Bảo đảm lợi ích quốc gia, lợi ích cộng đồng, quyền và lợi ích hợp pháp của khách du lịch, tổ chức, cá nhân kinh doanh du lịch. - Phát triển đồng thời du lịch nội địa và du lịch quốc tế; tôn trọng và đối xử bình đẳng đối với khách du lịch. 3.3. Một số gợi ý về quản lý điểm đến du lịch bền vững 3.3.1. Nâng cao nhận thức về du lịch bền vững Nhận thức sẽ quyết định hành động. Bởi vậy, để hoạt động du lịch phát triển bền vững thì các tổ chức quản lý điểm đến cần nâng cao nhận thức về sự bền vững trong hoạt động du lịch tại điểm đến, bao gồm: du khách, cộng đồng địa phương và các tổ chức kinh doanh du lịch. Các hoạt động nâng cao nhận thức có thể khác nhau cho từng đối tượng, tùy vào cách tiếp cận, nhưng đều phải hướng tới việc nâng cao nhận thức về vai trò và tầm quan trọng của việc phát triển du lịch bền vững thông qua những đề xuất về những việc nên làm và không nên làm đối với từng đối tượng khi tham gia vào hoạt động du lịch tại điểm đến. Và khi nhận thức được ý nghĩa của việc phát triển du lịch bền vững, du khách, cộng đồng địa phương và các tổ chức kinh doanh du lịch sẽ có thể thực hành tham gia vào hoạt động du lịch một cách có trách nhiệm, hướng tới việc thực hiện các mục tiêu phát triển bền vững cho điểm đến du lịch. 3.3.2. Bảo tồn các giá trị tự nhiên và văn hóa Các giá trị tự nhiên và văn hóa đã gắn bó lâu đời với cộng đồng dân cư địa phương tại điểm đến du lịch. Đây cũng là chất liệu để hình thành nên các sản phẩm, dịch vụ du lịch phục vụ du khách. Chính vì thế, việc bảo tồn các giá trị tự nhiên và văn hóa không những chỉ là một trong những chiến lược cốt lõi giúp điểm đến du lịch có thể bảo tồn các giá trị bản địa mà còn giúp điểm đến đảm bảo sự khai thác có trách nhiệm đối với các tài nguyên du lịch tại địa phương. Ngoài việc tạo dựng hành lang pháp lý phù hợp cho việc bảo vệ và quản lý các giá trị tự nhiên và văn hóa, phục vụ cho hoạt động du lịch, các tổ chức quản lý điểm đến du lịch có thể hỗ trợ trực tiếp các điểm đến du lịch trong việc bảo tồn, tu bổ và chống xuống cấp các giá trị này. Việc bảo tồn các giá trị tự nhiên và văn hóa nên được lấy ý kiến của các cơ quan chuyên môn trước khi thực thi để đảm bảo việc bảo tồn nguyên vẹn các giá trị vốn có song vẫn có thể được khai thác một cách hiệu quả cho hoạt động du lịch tại điểm đến. Bên cạnh đó, các tổ chức quản lý điểm đến du lịch có thể triển khai công tác xã hội hóa các hoạt động bảo vệ và phát huy các giá trị tự nhiên và văn hóa của địa phương thông qua việc huy động các nguồn vốn từ các tổ chức, đoàn thể, doanh nghiệp, cộng đồng và nguồn vốn viện trợ của các tổ chức quốc tế, các tổ chức chính phủ, phi chính phủ cho hoạt động bảo tồn và phát huy các giá trị tự nhiên, văn hóa. 3.3.3. Giảm thiểu tác động của tính thời vụ trong hoạt động du lịch Thời vụ trong du lịch là quy luật có tính phổ biến ở tất cả các nước và các vùng có hoạt động du lịch. Tính thời vụ du 56 Nghiên cứu trao đổi ● Research-Exchange of opinion lịch là sự dao động lặp đi, lặp lại đối với cung và cầu của các dịch vụ và hàng hoá du lịch, xảy ra dưới tác động của các nhân tố nhất định. Còn thời vụ du lịch là khoảng thời gian của một chu kỳ kinh doanh, mà tại đó có sự tập trung cao nhất của cung và cầu du lịch. Tính thời vụ trong du lịch tạo ra mùa chính và trái mùa chính trong hoạt động du lịch. Vào mùa chính, khi cầu du lịch tăng cao, số lượng khách du lịch tập trung tại điểm đến đông sẽ kích thích nhu cầu tiêu dùng, mua sắm các sản phẩm, dịch vụ phục vụ du lịch tại điểm đến. Điều này có tác động trực tiếp trong việc thúc đẩy hoạt động kinh doanh của các tổ chức kinh doanh du lịch tại địa phương, cung cấp thêm nhiều cơ hội việc làm cho cộng đồng sở tại, từ đó làm tăng thêm thu nhập, góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân bản địa. Trong khi đó, khi vào mùa thấp điểm (trái mùa chính), số lượng khách du lịch đến điểm đến sụt giảm sẽ giúp tài nguyên du lịch có thời gian để phục hồi, cơ sở vật chất và hạ tầng kỹ thuật có cơ hội được cải tạo, xây mới. Tuy nhiên, bên cạnh những tác động tích cực, tính thời vụ du lịch cũng có những ảnh hưởng bất lợi đến các thành phần tham gia vào quá trình du lịch, bao gồm: cộng đồng địa phương, chính quyền địa phương, khách du lịch và các tổ chức kinh doanh du lịch. Đối với cộng đồng địa phương, vào mùa chính, khi cầu du lịch tập trung quá lớn, gây nên sự mất cân đối, mất ổn định đối với giao thông vận tải và hệ thống cơ sở vật chất, hạ tầng kỹ thuật phục vụ xã hội (giao thông công chính, điện, nước, mạng lưới thương nghiệp...), làm ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của người dân địa phương. Còn khi trái mùa, cầu du lịch giảm xuống thì những người làm hợp đồng theo thời vụ sẽ không còn việc làm, những nhân viên toàn thời gian cũng có thu nhập thấp hơn vào mùa thấp điểm. Bên cạnh đó, tính thời vụ trong du lịch cũng tạo ra nhưng tác động bất lợi đến chính quyền địa phương bởi khi cầu du lịch tập trung quá lớn sẽ gây ra không ít những sự mất thăng bằng cho việc bảo vệ trật tự an ninh và an toàn xã hội. Ở mức độ nhất định, tính thời vụ gây ra những khó khăn cho việc quản lý nhà nước đối với hoạt động du lịch (ở cấp trung ương và địa phương). Trong khi đó, khi cầu du lịch giảm xuống thì những khoản thu nhập từ thuế và lệ phí do du lịch đem lại củng giảm theo. Ngoài ra, tính thời vụ trong du lịch cũng có ảnh hưởng không nhỏ tới khách du lịch khi tham gia vào hoạt động du lịch tại địa phương. Vào mùa chính, số lượng khách du lịch đông, sức chứa của điểm đến rơi vào tình trạng đáng báo động, sẽ gây ảnh hưởng đến chất lượng dịch vụ cung cấp cho du khách, từ đó ảnh hưởng lớn tới trải nghiệm của du khách tại địa phương. Còn các tác động bất lợi đến nhà kinh doanh du lịch bởi tính mùa vụ được thể hiện khi cầu du lịch tăng tới mức vượt quá khả năng cung cấp của các cơ sở kinh doanh du lịch. Điều này gây ra sự ảnh hưởng tới mọi mặt của hoạt động kinh doanh, đặc biệt là tới chất lượng phục vụ du lịch, tới việc tổ chức và sử dụng nhân lực du lịch. Do đó, tìm cách kéo dài mùa du lịch là một giải pháp hiệu quả giúp giảm thiểu tác động của tính thời vụ trong du lịch. Tuy nhiên, để có thể kéo dài mùa du lịch, cần tìm kiếm những giải pháp cụ thể để nâng cao mức độ hấp dẫn của điểm đến vào những thời điểm được kéo dài. Một số nội dung cần được xem xét để xác định khả năng kéo dài mùa du lịch của một điểm đến bao gồm: Xác định thể loại du lịch nào phù hợp để phát triển trong thời gian được kéo dài và khả năng kết 57Nghiên cứu trao đổi ● Research-Exchange of opinion hợp các thể loại du lịch khác nhau trong thời gian đó, xác định giá trị và khả năng tiếp nhận của tài nguyên du lịch của điểm đến, xác định sức tiếp nhận của cơ sở vật chất - kỹ thuật du lịch, xác định khả năng cung ứng nguồn lao động, nghiên cứu kinh nghiệm tổ chức của các điểm đến khác trong nước và trên thế giới. Sau khi xác định khả năng kéo dài mùa du lịch, các tổ chức quản lý điểm đến du lịch cần phải xác định có thể phát triển được những loại hình du lịch nào. Bên cạnh đó, có thể nâng cao sự sẵn sàng đón tiếp du khách quanh năm cho các điểm du lịch bằng cách nâng cao chất lượng và cải tiến hệ thống cơ sở hạ tầng và vật chất - kỹ thuật du lịch, tạo khả năng thích ứng để đáp ứng tốt hơn nhu cầu đa dạng của du khách. Đồng thời, các tổ chức quản lý điểm đến du lịch cần khuyến khích tính chủ động của của các tổ chức kinh doanh du lịch trong việc kéo dài thời vụ du lịch, chẳng hạn như sử dụng các chính sách giảm giá, khuyến mãi để kích cầu du khách đi du lịch ngoài mùa chính. 3.3.4. Giảm thiểu tác động tiêu cực tới môi trường từ hoạt động du lịch Việc phát triển du lịch có thể mang lại những tác động tích cực cho môi trường như góp phần đề cao những giá trị của môi trường, nâng cao chất lượng môi trường hay góp phần nâng cao hiểu biết của người dân nói chung về môi trường. Tuy nhiên hoạt động du lịch nếu không có sự kiểm soát tốt cũng có thể trở thành nguyên nhân gây ra các vấn đề về nước thải, rác thải, ô nhiễm không khí và cảnh quan môi trường. Sau đây là một số gợi ý giúp các tổ chức quản lý điểm đến du lịch kiểm soát các tác động tiêu cực tới môi trường từ hoạt động du lịch: - Xác định sức chứa điểm đến: Việc xác định sức chứa của điểm đến bao gồm sức chứa cơ học, sức chứa về mặt sinh thái, sức chứa về mặt xã hội để đảm bảo các hoạt động của du khách nằm trong giới hạn “chịu đựng” của điểm đến du lịch, không gây ảnh hưởng lớn tới cuộc sống hàng ngày của cộng đồng địa phương, không gây ô nhiễm môi trường mà vẫn đảm bảo được các lợi ích kinh tế thu lại được từ hoạt động du lịch. - Kiếm soát các phương tiện giao thông phục vụ du lịch: Khí thải từ các phương tiện giao thông phục vụ du lịch là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến ô nhiễm môi trường . Vì vậy, các tổ chức quản lý điểm đến cần dựa vào mức độ gây ô nhiễm của từng loại hình phương tiện giao thông để xác định các loại phương tiện được phép lưu thông phục vụ hoạt động du lịch cũng như xác định các phương tiện nên được hạn chế để giảm thiểu mức độ ô nhiễm môi trường. - Xây dựng bộ hướng dẫn thực thi các quy định xử lý rác thải, nước thải từ các cơ sở kinh doanh du lịch ra ngoài môi trường. Đồng thởi triển khai mạnh việc xử lý đối với các trường hợp vi phạm quy định. - Dán nhãn “sinh thái”, nhãn “xanh” cho các sản phẩm, dịch vụ du lịch đạt yêu cầu về bảo vệ môi trường để khuyến khích các tổ chức kinh doanh theo hướng bền vững. 3.3.5. Tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương vào hoạt động du lịch Đảm bảo lợi ích của cộng đồng địa phương khi tham gia vào hoạt động du lịch là một trong những mục tiêu cơ bản của phát triển du lịch bền vững. Tuy nhiên, cộng đồng địa phương chỉ có thể hưởng lợi nhiều nhất từ hoạt động du lịch 58 Nghiên cứu trao đổi ● Research-Exchange of opinion khi chính họ tham gia vào việc cung ứng các sản phẩm, dịch vụ phục vụ hoạt động du lịch tại địa phương. Do đó, việc tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương vào hoạt động du lịch là mang tính cấp thiết để đảm bảo sự phát triển du lịch bền vững tại điểm đến. Một số gợi ý nhằm tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương vào hoạt động du lịch bao gồm: - Tổ chức tập huấn nâng cao nhận thức của cộng đồng địa phương về du lịch; - Tổ chức tập huấn nâng cao kỹ năng phục vụ du khách cho cộng đồng địa phương; - Tạo điều kiện cho cộng đồng địa phương tham gia vào việc ra quyết định trong các chiến lược phát triển du lịch tại điểm đến; - Hỗ trợ vốn vay ưu đãi cho các hộ dân có mong muốn và khả năng tham gia vào các hoạt động cung cấp sản phẩm, dịch vụ phục vụ du khách; - Hỗ trợ kết nối thị trường khách nhằm gia tăng hiệu quả hoạt động kinh doanh của cộng đồng địa phương... Vai trò của các tổ chức quản lý điểm đến du lịch là vô cùng quan trọng trong việc đảm bảo sự phát triển du lịch tại điểm đến theo hướng bền vững. Vai trò này sẽ không thể được thể hiện một cách hiệu quả nếu thiếu sự phối hợp của các bên liên quan vào hoạt động du lịch. Vì vậy, rất cần sự phối hợp của tất các thành phần tham gia vào hoạt động du lịch tại điểm đến trong nỗ lực phát triển chung của điểm đến du lịch theo hướng bền vững. Tài liệu tham khảo: 1. Trần Như Đào, 2017, Luận văn thạc sĩ “Quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Quảng Nam”, Trường Đại học Kinh tế, Đại học Đà Nẵng. 2. Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam, 2017, Luật Du lịch, Việt Nam. 3. Nguyễn Thị Tuyết Mai, Nguyễn Thị Thu Mai, 2020, “Quản lý điểm đến du lịch”, NXB Đại học Kinh tế Quốc dân. 4. Kotler P., Bowen J., Makens J, 2006, Marketing for Hospitality and Tourism 3rd edition, Pearson. 5. SNV Netherlands Development Organisation, 2010, Value Chain Development for Tourism Destinations: A practical guide for promoting pro-poor, sustainable tourism along the Great Himalaya Trail, Nepal. 6. Standing committee for Economic and Commercial Cooperation of the Organization of Islamic Cooperation, 2019, Sustainable Destination Management Strategies in the OIC Member Countries, Turkey. 7. Stange J., Brown D., George Washington University, Usaid, 2016, Tourism destination management - achieving sustainable and competitive results, Washington. 8. UNWTO, 2007, A practical guide to Tourism destination management, Madrid. 9. Wang Y., Pizam A., 2011, Destination Marketing and Management, UK. Địa chỉ tác giả: Khoa Du lịch - Trường Đại học Mở Hà Nội Email: giangvh@hou.edu.vn
File đính kèm:
- quan_ly_diem_den_du_lich_ben_vung_mot_so_van_de_ly_thuyet_va.pdf